Chủ Nhật, 29 tháng 9, 2013

Một tâm hồn nhỏ bé


Cuộc sống sẽ đơn giản và có tình người hơn khi tất cả chúng ta đều biết từ bỏ cái tôi của mình, từ bỏ những hẹp hồi ích kỉ, những ghen tuông, ganh tị thái hóa. Và để làm được những điều đó chúng ta hãy sống với một tâm hồn trẻ thơ, một tâm hồn đơn sơ nhỏ bé:



"Hễ ai đón nhận trẻ nhỏ này vì danh Thầy, tức là đón nhận Thầy. Ai không chống nghịch các con, tức là thuận với các con." (Lc 9,48.50)
Câu chuyện minh họa:
Ai Hơn Ai?

Trong một khu vườn tuyệt đẹp kia có nhiều loại hoa đua nhau khoe màu tranh sắc: Hoa Hồng, hoa Hướng Dương, hoa Vạn Thọ, hoa Cúc, kể cả vài cụm bông Móng Tay và bông Mười Giờ.
Một ngày kia, có người đến nhìn ngắm những bông hoa đẹp, rồi lấy một cây thước ra đo chiều cao, chiều dài cũng như đếm số các nụ hoa. Xong ông ta bỏ đi.
Ý thức về chiều cao và độ lớn của mình, hoa Hướng Dương càng vươn cổ lên cao và nói: "Trong khắp khu vườn, không hoa nào lớn mạnh như chúng tôi". Nghe nói thế, hoa Hồng lên tiếng: "Nhưng không hoa nào đẹp và tỏa hương thơm ngát như chúng tôi". Không chịu thua ai, hoa Vạn Thọ góp lời: "Hai người nói thế nghe sao phải, to lớn và thơm tho nào có ý nghĩa gì. Hai người làm gì có được nhiều bông hoa như chúng tôi".
Nghe những loại hoa trên tranh luận, các loại hoa Cúc, hoa Móng Tay và hoa Mười Giờ cảm thấy tủi phận. Hoa Móng Tay tìm lời an ủi hoa Mười Giờ: "Bọn mình không đẹp, không thơm, nhưng được cái là dễ trồng nên được nhiều người ưa thích".
Sau đó, khu vườn trở lại yên lặng trong khoảnh khắc. Nhưng hoa Cúc phá tan sự im lặng nặng nề với những phát biểu sau đây: "Sao các anh, các chị lại có thể suy nghĩ thế? Bởi đâu các anh các chị lại tranh nhau về chiều cao, về độ lớn, về vẻ đẹp, về hương thơm. Anh chị quên rằng: Dù lớn hay nhỏ, dù mạnh hay yếu, dù đỏ hay vàng, mọi bông hoa đều nhận lãnh hình hài, vẻ đẹp và hương thơm từ bàn tay của Ðấng Tạo Hóa và dưới mắt Người chúng ta đều như sau. Mỗi chúng ta đều được Người ban cho đồng đều ánh sáng và hơi ấm của mặt trời. Mỗi bông hoa đều được Người cho mưa rơi xuống gốc và sương sa trên mình như nhau. Ðó là Mầu Nhiệm của lòng quảng đại và khoan nhân của Thiên Chúa".

( Nguồn: Lẽ sống)
Cầu nguyện:
Lạy Chúa! Xin hãy thánh hóa tâm hồn chúng con trở nên đơn sơ, nhỏ bé để chúng con ngày càng được giống Chúa và hoàn thiện mình hơn. Amen!

Thứ Năm, 26 tháng 9, 2013

Phó thác!




Trong cuộc sống, có những lúc ta quá lo toan cho nhiều thứ ở thực tại. Và rồi đến một lúc nào đó, nhìn lại những gì mình đang có ta mới nhận ra rằng đó chỉ là những thứ hư vô, giả tạo. Hôm nay, tôi muốn mời bạn cũng suy ngẫm về những giá trị thực sự của cuộc sống bằng cách tuyên xưng và đặt trọn niềm tin của mình vào Thiên Chúa.

Câu chuyện minh họa:
Tôi Xin Chấp Nhận

Tại một bệnh viện trong thành phố Hiroshima bên Nhật Bản, một người đàn bà bị phóng xạ nguyên tử từ 30 năm qua đang lên cơn hấp hối.
Bác sĩ chữa trị cho biết bà chỉ còn nhiều lắm là một hay vài giờ nữa là cùng. Theo thói quen tại Nhật Bản, người ta thông báo để người sắp chết cho biết ý muốn trong những giây phút cuối cùng.
Bác sĩ vào phòng bệnh nhân và nói nhỏ với bà: "Akiramé".
Người đàn bà ngước nhìn vị bác sĩ và dùng ngón tay trỏ viết vào trong lòng bàn trái của bà câu: "Akiramé", nghĩa là "Tôi xin chấp nhận".
Với tất cả bình thản, người đàn bà đã biến những giờ phút hãi hùng nhất trong cuộc sống thành một biến cố tự nhiên và thanh thản.
Cuộc sống của chúng ta dường như được cấu tạo bằng nhiều vị khác nhau: đắng cay, chua xót, ngọt bùi... Gia vị là một điều cần thiết cho thức ăn. Người không thích cay đắng thì sẽ xem trái ớt, hạt tiêu là kẻ thù của khẩu vị. Người thích cay đắng thì lại tìm ra mùi vị thơm ngon của nó.
Hoa nào cũng có mật đắng. Nhưng loài ong khéo léo để chỉ hút mật ngọt.
Thiên Chúa ban cho chúng ta một cuộc sống với muôn màu sắc và hương vị khác nhau. Chúng ta phải là loài ong đi tìm mật ngọt trong vườn hoa cuộc sống ấy. Nếu chỉ nhìn thấy mật đắng, chúng ta sẽ bỏ cuộc đầu hàng trong chán nản. Nếu biết biến báo, chúng ta có thể tìm được mật ngọt và biến những đắng cay chua xót thành mật ngọt và hương thơm.
(Nguồn: Lẽ sống)

Tâm hồn người phụ nữ trong câu chuyện trên cảm thấy thanh thản và bình an khi bà tin kính và nhận ra được sự trao ban của Thiên Chúa dù trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời mình. Lúc đó bà đã xác tín một cách mạnh mẽ vào Thiên Chúa vì bà biết rõ Ngài là ai? Là người ban lại sự sống đời đời:


“Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai? (Lc 9, 20a)

Cầu nguyện:
Lạy Chúa Giêsu, con tín thác vào Chúa! Xin Chúa luôn nâng đỡ, phù trợ con trên mọi bước đường. Amen!


Thứ Ba, 24 tháng 9, 2013

Chúa chữa lành




Thiên Chúa luôn yêu thương tất cả mọi người không loại trừ một ai, Ngài hằng quan tâm săn sóc mọi loài thụ tạo và nhất là những con chiên của Ngài. Những con chiên bị bệnh cả về thể xác lẫn tâm hồn. Ước gì tất cả mọi người trong chúng ta đều cảm nhận được tình yêu thương vô bờ bến của Thiên Chúa mà vững tin tuyệt đối vào Ngài.
Lời Chúa:
"Người sai các ông đi rao giảng nước Thiên Chúa và chữa lành bệnh nhân." (Lc 9,2)


Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể! Xin chữa bệnh tâm hồn con, cho con nên sạch trong qua việc lãnh nhận Mình máu Thánh của Ngài. Amen!


Chủ Nhật, 22 tháng 9, 2013

Ánh sáng và bóng tối

Ngay trong đời sống tâm linh của người Kitô hữu ít nhiều gì chúng ta cũng được ánh sáng Tin Mừng của Thiên Chúa chiếu rọi, từ đó ta biết sống chan hòa, yêu thương tha nhân không chỉ qua cái nhìn của đôi mắt bình thường mà là cảm nhận từ trái tím để sống mẫu mực hơn trong ơn gọi làm con cái Chúa. Mời bạn cùng suy gẫm về 1 câu chuyện và câu Lời Chúa sau đây:

Người Lính Mù

Tại nhà ga Verona, bên Italia năm 1945, dân chúng đang chờ đợi các binh sĩ trở về từ các trại tập trung của Ðức Quốc Xã. Sự xuất hiện của chuyến xe lửa đã khơi dậy những tiếng reo vui tưởng chừng như không bao giờ dứt.
Từ trên xe lửa những tấm thân tiều tụy bắt đầu bước xuống sân ga giữa tiếng cười pha lẫn tiếng khóc của người thân. Cuối cùng, một người lính trẻ mò mẫm bước đi từng bước. Anh từ từ tiến về một người đàn bà già yếu và chỉ đủ sức để thốt lên tiếng "Mẹ". Hai mẹ con ôm chầm lấy nhau... Người mẹ già xót xa: "Làm sao một người mù như con lại có thể tìm đến với mẹ?" Người lính mù ấy đáp: "Thưa mẹ, con không nhìn thấy mẹ bằng đôi mắt, nhưng trái tim con đã hướng dẫn con".
Người ta không chỉ thấy bằng đôi mắt, nhưng còn bằng chính tâm hồn của mình. Người ta không chỉ hiểu biết bằng lý trí, nhưng còn bằng cả con tim của mình nữa.
Chúng ta không những hiểu được thế giới và con người bằng trí khôn của mình, nhưng còn bằng chính Ðức Tin nữa. Với ánh sáng Ðức Tin, chúng ta đi vào mầu nhiệm của sự vật bằng chính sự hiểu biết của Thiên Chúa. Hãy để cho ánh sáng của Thiên Chúa hướng dẫn chúng ta. Hãy nhìn vào con người và thế giới bằng chính cái nhìn của Thiên Chúa.
(Nguồn: Lẽ sống)
"Chẳng có gì bí ẩn mà lại không trở nên hiển hiện, chẳng có gì che giấu mà người ta lại không biết." (Lc 8,17)
Cầu nguyện:
Lạy Chúa! Xin chiếu rọi ánh sáng vinh quang của Ngài trên con, giúp con sống một cuộc sống tốt đời đẹp đạo mà đẩy lùi đi bóng tối của sự xấu xa, ích kỉ trong con. Amen,

Thứ Sáu, 20 tháng 9, 2013

Nghe Tiếng Gọi Mời



Bạn thân mến!
Trong đời sống thực tại đã biết bao lần ta vấp phải sai lầm, lỗi phạm đến những người xung quanh mình. Và Thiên Chúa biết tất cả những điều đó, nhưng không vì thế mà Ngài bỏ rơi ta. Ngược lại Ngài luôn hằng nâng đỡ và giúp ta thoát khỏi lưới tội xấu xa đó. Hôm nay tôi muốn chia sẻ với bạn về một vị Thánh đã được Chúa gọi mời, chiếu tỏa ánh sáng từ trong tội lỗi qua một câu chuyện và câu Lời Chúa:

Vị Thánh Là Ai?

Ngày kia một em bé được theo mẹ đi chợ. Từ nhà đến chợ, hai người phải đi qua một thánh đường nguy nga, to lớn. Em bé ngước mắt nhìn thánh đường, chợt em giơ tay chỉ cho mẹ và nói: "Mẹ xem kìa, những cửa kiếng màu bị đóng đầy bụi, xem thật dơ bẩn và không đẹp tí nào".
Bà mẹ không nói không rằng về nhận xét của con, nhưng tiếp tục nắm lấy tay dẫn em tiến vào bên trong nhà thờ. Tại đây, những cửa kiếng bên ngoài xem ra dơ bẩn, xấu xí lại trở nên sáng chói và rực rỡ nhiều màu sắc lộng lẫy.
Em bé ngạc nhiên mở to đôi mắt nhìn những cửa kiếng màu diễn tả nhiều hình ảnh đẹp mắt. Bỗng mắt em dừng lại ở cửa kiếng sau bàn thờ diễn tả hình của bốn thánh sử viết Phúc Âm trong lúc ánh mặt trời đang chiếu rọi qua. Em bé hỏi mẹ đó là những thánh nào và được mẹ giải thích vắn tắt về từng vị thánh.
Vài ngày sau, trong một lớp giáo lý, tình cờ giáo lý viên hỏi các em: "Này, trong các em có ai trả lời được: một vị thánh là ai?" Trước một câu hỏi có vẻ không có ý nghĩa, cả lớp giáo lý thinh lặng, chỉ có em bé được mẹ dẫn vào bên trong nhà thờ để nhìn ngắm các cửa kiếng giơ tay xin trả lời. Em nói: "Vị thánh là một người để cho ánh sáng mặt trời chiếu thấu qua".
Kinh nghiệm và câu trả lời của em bé trên có lẽ giúp chúng ta hiểu rõ hơn phần nào về cuộc đời của thánh Matthêu, vị thánh Giáo Hội mừng kính hôm nay, trước và sau khi được Ðức Giêsu kêu gọi, như được chính thánh nhân vắn tắt thuật lại như sau: Ði khỏi đấy, Ðức Giêsu thấy một người ngồi ở bàn thâu thuế, tên là Matthêu. Chúa bảo ông rằng: "Hãy theo Ta". Ông Matthêu liền đứng dậy và đi theo Chúa.
Một tiếng gọi và một hành động đáp trả được diễn tả vắn gọn trong những dòng trên đây có thể nói được chỉ là bề mặt của trận chiến nội tâm diễn ra từ lâu nơi ông Matthêu. Một trận chiến giằng co để suy tính thiệt hơn, để cân nhắc cái lợi và cái bất lợi, để đắn đo nhưng cái mình phải mất với những cái mình sẽ đạt được, khi ông bỏ mọi sự để theo Chúa:
- Ông phải mất một nghề hái ra bạc nhưng tìm được một số mệnh và sứ mệnh thật sự có giá trị vĩnh viễn.
- Ông phải mất một gia tài to lớn nhưng tìm lại được danh dự.
- Ông phải mất sự bảo đảm xây dựng trên của cải vật chất để đi theo Ðức Giêsu trong một cuộc hành trình dẫn đến sự sống mà trước đó ông chưa bao giờ mơ ước.
Về phần Ðức Giêsu, khi chọn lựa và kêu gọi ông Matthêu, một người hành nghề thâu thuế, bị các người đồng hương thời đó coi như là người phản quốc, nối giáo cho giặc, bóc lột đồng bào để làm lợi cho dân ngoại xâm, cũng như bị lên án là kẻ tội lỗi, biển thủ, gian lận và bị nhóm biệt phái kết án là kẻ tội lỗi, Ðức Giêsu không nhìn những lỗi lầm, những vết nhơ bên ngoài, nhưng Ngài nhìn sâu thẳm tận tâm hồn, nhìn tận bên trong và nhất là Ngài đã lấy ánh sáng của tình yêu thương, lòng nhân hậu, quảng đại và tha thứ của Thiên Chúa để chiếu sáng và chiếu thấu, biến ông Matthêu từ một người thâu thuế thành một tông đồ và một thánh sử viết Phúc Âm.
 (Nguồn: Lẽ sống)

"Tôi không đến để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi." (Mt 9,13)
Lạy Chúa! Xin Chúa chiếu rọi ánh sáng vinh quang của Ngài trên con, để con biết tránh xa tội lỗi, sống tốt với tha nhân và nhiệt thành loan báo về con đường cứu độ của Ngài.

Thứ Năm, 19 tháng 9, 2013

Có Chúa ở cùng




Là con cái Chúa! Chúng ta không hề bị bỏ rơi dù trong hoàn cảnh nào. Vì thế chúng ta hãy luôn nhớ và cầu nguyện cùng Người trong những lúc ta vui, buồn hay gặp bất kì sự nguy hiểm, khó khăn nào bạn nhé! Hôm nay tôi muốn gửi đến bạn một câu chuyện và câu Lời Chúa nói về lòng nhân hậu và đầy yêu thương của Thiên Chúa:
Ôi Lạy Ðấng Tối Cao

Ðể nói lên tình yêu vô biên và mầu nhiệm của Thiên Chúa, người Hồi Giáo thường kể câu chuyện sau đây:
Một hôm, Ðấng Allah cho gọi một thiên sứ đến và sai xuống trần gian. Ngài truyền lệnh cho vị thiến sứ như sau: "Ngươi hãy xuống trần gian và đưa về đây người đàn bà góa có bốn đứa con thơ".
Vị thiên sứ ra đi. Ngài gặp ngay người đàn bà góa đang cho đứa con nhỏ nhất bú. Ngài hết nhìn người đàn bà với bốn đứa con dại, lại ngước mắt lên nhìn về Ðấng Allah như xin rút lại lệnh truyền. Làm sao có thể nhẫn tâm để tách biệt người mẹ với những đứa con thơ còn lại... Nhưng ánh mắt van xin của vị sứ thần đã không mảy may đánh động được Ðấng Allah. Cuối cùng, vị sứ thần đành phải vâng lệnh Ðấng Allah để cướp lấy người đàn bà khỏi đám con thơ và đưa về trời.
Hoàn thành công tác, nhưng xem chừng vị sứ thần không thể vui được. Vui thế nào được trước cảnh chia cách giữa mẹ và con. Thấy vị sứ thần buồn bã, Ðấng Allah mới cho gọi ngài lại và đưa ngài vào giữa sa mạc. Ðấng Allah chỉ cho vị sứ thần thấy một tảng đá lớn và bảo ngài hãy đập vỡ nó ra...
Tảng đá vừa vỡ ra, vị sứ thần ngạc nhiên vô cùng, vì từ trong đó, một con sâu nhỏ từ từ bò ra... Hiểu được ý nghĩa của cử chỉ ấy, vị sứ thần thốt lên: "Ôi lạy Ðấng tối cao, màu nhiệm thay công cuộc sáng tạo của Ngài. Với sự không ngoan thượng trí và tình yêu vô biên, Ngài đã không bỏ mặc một tạo vật nhỏ bé như con sâu kia, thì hẳn Ngài cũng sẽ không quên được bốn đứa bé mồ côi là con cái của Ngài".
Ðâu là hình ảnh chúng ta có về Chúa? Ngài là Thiên Chúa từ nhân, luôn tha thứ, Ngài là người Cha nhân hậu luôn yêu thương săn sóc cho từng đứa con, hay trái lại, Ngài chỉ là một ông thần độc ác mà vì sợ hãi chúng ta phải chạy đến để khỏi bị trừng phạt...?
(Nguồn: Lẽ sống)

“Cùng đi với Người, có Nhóm Mười Hai và mấy người phụ nữ đã được Người trừ quỷ và chữa bệnh.” (Lc 8,2)

Cầu nguyện:
Lạy Chúa! Con cảm tạ Ngài đã che chở, giữ gìn con trong lúc con gặp nguy hiểm, khó khăn.
Xin cho con biết luôn nghĩ đến Ngài trong suốt đời sống của con. Amen!

Thứ Tư, 18 tháng 9, 2013

Tội





"Tội của chị rất nhiều, nhưng đã được tha, bằng cớ là chị đã yêu mến nhiều." (Lc 7,47)

Lạy Chúa! xin cho con biết nhận ra tội lỗi của mình, để từ đó con có thể sửa đổi chính mình mà sống tốt hơn với tha nhân. Xin cho anh chị em chúng con đều nhìn nhau bằng những ánh mắt thân thương, bằng những nụ cười thân thiết với tất cả lòng chân thành, để thù hận, ghen ghét, tội lỗi bị đẩy ra xa.